Select Menu

Ads

Random Posts

Được tạo bởi Blogger.

Design

Technology

Circle Gallery

Shooting

Racing

News

Bottom

Một anh tài xế xe tải làm công việc thường ngày giao hàng cho một bệnh viện tâm thần, đang đậu xe bên cạnh một ống cống nước. Lúc chuẩn bị rời bệnh viện, anh nhận thấy có một bánh xe bị xì hơi. Anh kích chiếc xe tải lên và tháo bánh xe xì hơi để thay vào đó một bánh xe dự phòng.

nghệ thuật sống, Bài chọn lọc,
Vấn đề sẽ không được giải quyết nếu bạn luôn cho rằng mình thông minh hơn người khác và chẳng cần đến sự giúp đỡ của bất kì ai. (Ảnh minh họa)

Lúc sắp sửa gắn bánh xe mới vào, đột nhiên anh làm rơi cả bốn chiếc bù lon xuống ống cống nước. Anh không thể nào vớt những chiếc bù lon ra khỏi ống cống được, và bắt đầu hoảng lên vì không biết phải làm gì.

Ngay lúc đó, một bệnh nhân đi ngang qua và hỏi anh tài xế tại sao trông anh có vẻ hốt hoảng như vậy. Người tài xế tự nghĩ, “mình mà còn không làm được huống gì cái gã điên này, nên để gã ta đi cho khuất mắt”. Người tài xế xe tải nói sơ qua tình hình và đưa một cái nhìn thất vọng.

Người bệnh nhân cười anh tài xế và nói:

“Chỉ mỗi cái việc đơn giản như vậy mà anh còn không cách nào làm được. Không lạ gì anh sinh ra chỉ làm cái nghề tài xế xe tải để sống”.

Người tài xế lấy làm ngạc nhiên khi nghe lời nhận xét như vậy từ một gã tâm thần.

“Đây là cái anh có thể làm”, gã tâm thần nói.

“Tháo một cái bù lon từ mỗi trong ba bánh xe kia và gắn vô cái bánh xe này. Rồi lái xe xuống cửa tiệm gần nhất và thay những cái bù lon còn thiếu vô. Đơn giản quá phải không anh bạn?”

Người tài xế quá cảm kích với lối giải quyết nhanh chóng này liền hỏi người bệnh:

“Anh quá giỏi và thông minh như vậy sao lại có mặt ở cái bệnh viện tâm thần này nhỉ?”.

Người bệnh trả lời:

“Anh bạn ạ! Tôi ở đây bởi vì tôi khùng chứ không phải tôi ngu”.

Chẳng có gì ngạc nhiên, nhiều người ngày nay giữ quan niệm giống người tài xế, nghĩ rằng người khác toàn là kẻ ngu hơn mình một cái đầu.

Bởi vậy, các bạn ạ, mặc dầu chúng ta được học hành tử tế và thông minh, nhưng cứ nhìn xem, có thể nhiều gã quanh nhà và công sở có đầu óc có vẻ hơi “tưng tửng” một chút, vậy mà lại có thể chỉ cho chúng ta cách giải quyết vấn đề nhanh chóng. Bởi sự khôn ngoan đã bị cái tôi quá lớn của chúng ta đè bẹp dí.

Bruce Phan, theo TMG Corp

(Tinh Hoa)
Người có lý mà cãi với người vô lý cộng ngang bướng thì chỉ có chuốt bực tức vào thân, cách cô phục vụ bàn dưới đây xử lý một vị khách khó tính của mình có lẽ sẽ cho bạn bài học ứng xử thú vị.

phục vụ quán, nổi đóa, người có lý, bài học ứng xử, Bài chọn lọc,

“Phục vụ đâu! Đến đây mau lên! Đến đây mau lên!”. Vị khách lớn tiếng la lên, chỉ vào cái ly trước mặt, mặt lạnh như tiền nói: “Nhìn xem! Sữa bò của mấy người bị hư rồi, làm hỏng hết ly hồng trà của tôi rồi này!”

“Thật là xin lỗi!”, cô phục vụ đáp lễ rồi cười nói: “Tôi sẽ lập tức đổi cho anh một ly khác”.

Ly hồng trà mới rất nhanh đã được bưng lên, bên cạnh cái đĩa cũng giống như ly trà trước đó, có để vài miếng chanh tươi và sữa bò. Cô phục vụ nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt vị khách, lại dịu dàng nói: “Tôi có thể góp ý với anh một chút được không, nếu như đã cho chanh vào rồi, thì đừng nên cho sữa bò vào, bởi vì a-xít của chanh sẽ khiến cho sữa bị vón cục”.

Người khách nghe xong, mặt đỏ ửng, vội vã uống hết ly trà, rồi bỏ đi.

Có người cười hỏi cô phục vụ: “Rõ ràng là do anh ra ngốc, sao cô không nói thẳng ra đi? Anh ta lớn tiếng gọi cô thô lỗ như thế, tại sao cô không đáp trả lại?”

“Chính bởi anh ta thô lỗ nên phải cần dùng cách khéo léo để đối đãi, nếu mà lời có lý, nói ra người khác sẽ hiểu ngay thì đâu cần phải lớn tiếng”. Cô lại nói thêm: “Người mà lý không ngay, thường dùng khí thế để chèn ép người ta. Còn người có lý chỉ cần dùng sự ôn hòa là có thể giải quyết vấn đề lại còn kết giao thêm bạn”.

Ai nấy nghe xong đều gật đầu mỉm cười, càng thêm ấn tượng tốt với quán ăn này. Những ngày sau đó, họ mỗi lần nhìn thấy cô phục này, đều nhớ đến lí luận “có lý mà ôn hòa” của cô, đồng thời cũng dùng hành động của mình để chứng minh lời của cô thật chuẩn xác…..

Họ cũng thường trông thấy người khách từng thô lỗ lớn tiếng kia nay đã giữ được nét mặt ôn hòa, ăn nói nhỏ nhẹ khi trò chuyện với cô phục vụ.

Cảm ngộ: 

Chúng ta thường hay chú trọng việc “có lý mà cứng rắn” mà lại thường hay xem nhẹ chỗ tuyệt diệu của việc “có lý mà ôn hòa”.

Người ta thường nói: Có lý không nằm ở chỗ lớn tiếng, huống nữa là chưa chắc bạn đã có lý? Trái lại, đối với sự vô tri, thô lỗ của người khác, chúng ta là lấy việc “ăn miếng trả miếng” hay “lấy nhu khắc cương” đây?

Xin đừng quên rằng: Cần lấy sự ôn hòa để kết bạn vậy!

Tiểu Thiện, dịch từ blog sina

(Tinh Hoa)
la-oe-kinsley-health-care-mandate-supreme-cour-001

“Bây giờ đã là 4 giờ 12 phút rồi”, chính vì câu nói này mà anh ta đã trở thành một vị luật sư giữ vững chính nghĩa!

 Có một ông bố người Mỹ, tranh thủ ngày nghỉ cuối tuần đã đưa cậu con trai 9 tuổi đi câu cá, bên bờ sông có một biển thông báo ghi: “Thời gian câu cá: Bắt đầu từ 9 giờ sáng và kết thúc lúc 4 giờ chiều”. Vừa đến bờ sông, ông bố đã yêu cầu cậu con trai đọc rõ ràng những chữ viết trên biển thông báo. Cậu con trai sau khi đọc đã hiểu rất rõ rằng thời gian câu chỉ được đến 4 giờ chiều là phải dừng lại.

Hai bố con bắt đầu thả câu từ lúc 10:30 sáng, mãi đến khoảng 3: 47 phút buổi chiều, cậu con trai mới phát hiện cần câu cuối cùng đã uốn cong và sắp chạm mặt nước, mà con cá dưới mặt nước kia quả thực có sức kéo rất mạnh. Cậu bé kêu to gọi bố đến trợ giúp, với biểu hiện này có vẻ như sẽ câu được một con cá rất to!

Ông bố một mặt trợ giúp cậu con trai kéo cần, một mặt nhân tiện cơ hội dạy bảo cậu bé cách để kéo được con cá to lên. Hai bố con cùng nhau kéo cần câu một lát, cuối cùng cũng kéo lên được một con cá rất to, có chiều dài khoảng 65cm, bề rộng khoảng 22 cm, nặng chừng 7 – 8 kg. Ông bố hai tay bê con cá to lên và cùng cậu con trai ngắm vuốt một lúc, cậu con trai tỏ ra vô cùng vui mừng và đắc ý. Đột nhiên không ngờ lúc đó, ông bố liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ rồi tắt hẳn nụ cười mà nghiêm mặt nói với cậu con trai: “Con yêu, con nhìn đồng hồ xem, bây giờ đã là 4:12 rồi! Theo quy định chỉ có thể được câu đến 4:00 là phải dừng lại, vì thế chúng ta nhất định phải đem con cá này thả nó xuống sông thôi.”

Cậu con trai nghe xong cũng liếc qua chiếc đồng hồ trên tay, đúng là đã 4:12 rồi, nhưng cũng không bằng lòng với bố mà nói: “Thế nhưng lúc mà chúng ta câu được vẫn còn chưa đến 4:00 mà bố! Cho nên con cá này chúng ta vẫn có thể mang về nhà!”

Cậu bé vừa nói vừa biểu lộ vẻ mặt hi vọng vùng với giọng nói khẩn cầu bố, tuy nhiên ông bố vẫn trả lời ngay lập tức: “Quy định chỉ có thể câu đến 4:00, chúng ta không thể vi phạm quy định được. Cho dù lúc con cá này mắc câu là trước 4:00 đi nữa, thì khi chúng ta câu lên cũng đã là quá 4:00 rồi, cho nên bắt buộc phải thả nó đi.”

Cậu bé nghe bố nói xong, lại một lần nữa khẩn cầu bố: “Bố ơi! Đây là lần đầu tiên, mà cũng là lần đầu tiên con câu được con cá to như này, mẹ nhất định sẽ rất vui. Ở đây lại không có ai nhìn thấy, bố cho con mang nó về được không ạ?”

Ông bố trả lời dứt khoát: “Không thể vì không có ai nhìn thấy là nói có thể mang về nhà được. Con đừng quên rằng, Thần đang nhìn! Thần biết chúng ta làm những gì.” Nói xong, ông bố lập tức cùng cậu con trai bê con cá lên, đem nó thả lại dòng sông. Cậu con trai ngấn nước mắt mà nhìn con cá to bơi xa, không nói thêm một câu nào nữa, lặng lẽ cùng bố thu dọn đồ câu và trở về nhà.

Hơn mười năm sau, cậu bé này đã trở thành một vị luật sư tốt nổi tiếng. Trong phòng khách ở văn phòng làm việc của anh ta có treo một tấm biển, trên đó viết: “Các bạn nói, có thì nói có, không thì nói không, nói sai khác đi là lời nói xuất ra từ người gian ác.” Mỗi người đến tìm anh ta để bào chữa, đầu tiên anh ta đều mời họ đọc qua một lần câu nói này, sau đó anh nói với họ: “Nếu như tôi phát hiện ra bạn có che dấu tình tiết vụ án, hoặc là không thành thật, tôi sẽ lập tức từ chối biện hộ cho bạn. Tôi không cách nào giúp giải oan cho người không thành thật, bởi vì như thế là vi phạm tín ngưỡng lương tri của tôi.”

Vị luật sư này tên là G Eorg E Hamilton, làm việc tại thành phố New York – Mỹ. Một câu nói nổi tiếng của anh ấy là: “Tôi không bao giờ “cãi chày cãi cối”, tôi chỉ là từ tình huống thực tế mà nói ra chân tướng sự thật, bởi vì mỗi lời tôi nói Thần đều biết.”

Câu chuyện này là câu chuyện thật mà tôi được chứng kiến, nó không phải là hư cấu. Có một lần khi tôi tới bờ biển phía tây đảo Vancouver của Canada du lịch, lúc tôi dừng chân bên bờ biển ngắm cảnh, cách đó không xa có mấy thanh niên đang câu cá, nhưng thấy một người câu lên được một con cua, nhưng cũng không đem nó thả vào rỏ đựng, mà lấy ra một cái thước đo đạc một hồi, sau đó tôi cũng không ngờ, anh ta đã đem con cua quăng trả lại biển. Tôi tò mò đến lại gần tìm hiểu thì chỉ thấy có một biển thông báo dựng đứng, trên đó ghi: “Chỉ câu cua có độ dài hơn 15cm”, tôi không hỏi cũng biết ngay, hóa ra vừa rồi người thanh niên kia câu được con cua, rồi cầm thước đo thân con cua, phát hiện độ dài của nó không thỏa mãn điều kiện là vượt qua 15cm, liền mang con cua thả lại biển khơi.

Theo NTDTV

Mai Trà biên dịch

(Đại Kỷ Nguyên VN)
Trên núi có một con lừa ngốc, chết rồi vẫn không biết vì sao mình chết, một câu chuyện ý nghĩa mà bất kì ông chủ nào cũng có thể truyền cho nhân viên đọc để bản thân hiểu hơn về giá trị con người.

tiền tài, nhan sac, danh vọng, con lừa, Bài chọn lọc,

 Một ngôi chùa trên núi có nuôi một con lừa, mỗi ngày nó đều ở trong phòng xay thóc lúa vất vả cực nhọc kéo cối xay, thời gian lâu dần, lừa ta bắt đầu chán ghét cuộc sống vô vị này. Mỗi ngày nó đều trầm tư, “nếu như có thể ra ngoài xem xem thế giới bên ngoài, không cần kéo cối xay nữa, như thế thật là tốt biết mấy!”

Không lâu sau, cơ hội cuối cùng đã đến, vị tăng nhân trong chùa muốn dẫn lừa ta xuống núi để thồ hàng, lòng nó hứng khởi mãi không thôi.

Đến dưới chân núi, vị tăng nhân đem món hàng đặt lên lưng nó, sau đó trở về ngôi chùa. Thật không ngờ, khi những người đi đường trông thấy lừa ta, ai nấy cũng đều quỳ mọp ở hai bên đường cung kính bái lạy.

Lúc bắt đầu, lừa ta không hiểu gì cả, không biết tại sao mọi người lại muốn dập đầu bái lạy nó, liền hoảng sợ tránh né. Tuy nhiên, suốt dọc đường đều như vậy cả, lừa ta bất giác hiu hiu tự đắc hẳn lên, lòng thầm nghĩ thì ra mọi người sùng bái ta đến thế. Mỗi khi nhìn thấy có người qua đường thì con lừa lập tức sẽ nghênh ngang kiêu ngạo đứng ngay giữa đường phố, yên dạ yên lòng nhận sự bái lạy của mọi người.

Về đến chùa, lừa ta cho rằng bản thân mình thân phận cao quý, dứt khoát không chịu kéo cối xay nữa.

Vị tăng nhân hết cách, đành phải thả nó xuống núi.

Lừa ta vừa mới xuống núi, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người đánh trống khua chiêng đang đi về phía mình, lòng nghĩ, nhất định mọi người đến để nghênh đón mình đây mà, thế là nghênh ngang đứng ngay giữa đường lộ.

Thực ra, đó là đoàn người rước dâu, đang đi lại bị một con lừa chắn ngang đường, người nào người nấy đều rất tức giận, gậy gộc tới tấp………Lừa ta vội vàng hoảng hốt chạy về chùa, khi về đến nơi thì cũng chỉ còn lại chút hơi tàn. Trước khi chết, nó căm phẫn nói với vị tăng nhân rằng: “Thì ra lòng người hiểm ác đến thế, lần đầu khi xuống núi, mọi người đều đảnh lễ bái lạy ta, nhưng hôm nay họ lại ra tay tàn độc với ta đến thế”, nói xong liền tắt thở.

Vị tăng nhân thở dài một tiếng: “Thật đúng là một con lừa ngu ngốc! Hôm đó, thứ mà mọi người bái lạy chính là bức tượng Phật được ngươi cõng trên lưng mà thôi”.

Cảm ngộ:

Điều bất hạnh lớn nhất trong đời người, chính là cả một đời mà không nhận thức được bản thân mình.

Đôi khi chúng ta là chính mình, nhưng cũng có những lúc ta đánh mất bản thân, có những lúc để nhận thức được bản thân còn khó hơn cả việc nhận thức được thế giới chung quanh. Mỗi ngày chúng ta đều soi gương, nhưng khi soi gương, có ai từng hói bản thân mình một câu rằng: “Bạn đã nhận thức được chính mình chưa?”

Nếu như bạn có tiền tài, điều người ta sùng bái chẳng qua là tiền tài của bạn, chứ không phải chính bản thân bạn, nhưng bạn lại ôm ảo vọng rằng họ đang sùng bái mình.

Nếu như bạn có danh vọng, điều người ta tôn kính chẳng qua là danh vọng của bạn, chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại lầm tưởng rằng người khác đang tôn kính mình.

Nếu như bạn có dung mạo đẹp đẽ, điều người ta mến mộ chẳng qua chỉ là dung mạo đẹp đẽ mà tạm thời bạn đang có, chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại hoang đường cho rằng người khác đang ngưỡng mộ chính bản thân mình.

Khi tiền tài, danh lợi, vẻ đẹp của bạn không còn nữa, thì cũng là lúc bạn bị vứt bỏ……có bao giờ bạn nghĩ đến điều ấy chưa….?

Điều mà người khác tôn sùng chẳng qua chỉ là những ước muốn trong tâm, chứ không phải là chính bạn.

Giá trị một con người xuất phát từ nội tâm chứ không phải những thứ bề ngoài, lao tâm khổ sở vì nó thật là điều bất hạnh nhất trên đời.

Vậy nên nhìn rõ chính mình là điều vô cùng quan trọng và cần thiết vậy!

Tiểu Thiện, dịch từ NTDTV

(Tinh Hoa)
Cậu bé và cây cổ thụ, sau khi đọc xong, trong lòng cứ mãi chua xót không thôi………

cha mẹ, cây và cổ thụ, cau be, Bài chọn lọc,

Cách đây rất lâu rất lâu, một cây cổ thụ vừa cao vừa lớn……..

Có cậu bé nọ, mỗi ngày đều đến bên cây, cậu leo trèo hái quả ăn và nằm ngủ dưới bóng cây. Cậu yêu cây cổ thụ, cây cổ thụ cũng thích được chơi đùa cùng cậu.

Về sau, cậu bé đã khôn lớn, không còn chơi đùa hàng ngày như trước nữa.

Một ngày nọ, cậu lại đến bên cây, dáng vẻ rất là sầu khổ. Cây cổ thụ muốn được chơi đùa cùng cậu, nhưng cậu bé nói: “Không được, mình đã không còn nhỏ nữa, không thể chơi đùa cùng cậu như trước được nữa, mình muốn có đồ chơi, nhưng lại không có tiền để mua”.

Cổ thụ nói: “Thật đáng tiếc, mình cũng không có tiền, nhưng mà cậu hãy hái tất cả hoa quả của mình xuống rồi đem đi bán, không phải sẽ có tiền rồi sao?”.

Cậu bé vô cùng kích động, liền hái hết tất cả số trái trên cây, vui vui vẻ vẻ đi mất.

Sau đó, cậu bé trong một khoảng thời gian dài không còn ghé đến nữa. Cây cổ thụ rất đau lòng………

Cậu có thể chặt hết cành cây của mình xuống, rồi đem đi dựng nhà……….

Rồi một ngày kia, cậu bé cuối cùng đã đến, cổ thụ hăng hái rủ cậu chơi đùa như trước. Cậu bé nói: “Không được, mình không có thời gian, mình còn phải làm việc nuôi gia đình nữa, chúng mình rất cần một căn nhà, cậu có thể giúp mình không?”

“Mình không có nhà, nhưng cậu có thể cưa chặt hết tất cả cành cây của mình, rồi đem đi mà dựng nhà”, cổ thụ nói.

Thế là cậu bé cưa chặt hết tất cả cành cây, vui vui vẻ vẻ chuyển đi dựng nhà.

Nhìn thấy cậu bé vui mừng, cây cũng vui theo.

Từ đó, cậu bé lại không còn đến nữa.

Cổ thụ rơi vào trạng thái cô đơn và buồn bã.

Mùa hè một năm nọ, cậu bé lại quay lại, cây cổ thụ mừng rõ: “Đến đây nào bạn, hãy cùng chơi với mình đi”.

Hãy chặt lấy thân cây của mình, đem đi làm chiếc thuyền vậy………

Cậu bé lại nói: “Tâm trạng mình không tốt, mỗi ngày một già thêm, mình muốn giương buồm ra biền, thả lỏng một chút, cậu có thể cho mình một chiếc thuyền không?”.

Cổ thụ nói: “Hãy chặt lấy thân cây của mình, rồi đem nó đi đóng thuyền đi!”.

Thế là cậu bé đã chặt thân cây cổ thụ xuống, chế tạo một chiếc thuyền, rồi lên thuyền ra biển khơi, rất lâu đều không thấy trở về.

Cây cổ thụ rất lấy làm vui mừng, nhưng …..

Con à, ta đã không còn gì để có thể cho con nữa rồi……..

Rất nhiều năm đã qua đi, cậu bé cuối cùng đã trở về, cổ thụ nói: “Xin lỗi, con à, ta đã không còn gì có thể cho con nữa rồi, ta cũng không còn trái cây nữa”.

Cậu bé nói: “Răng của mình đều rụng hết cả rồi, không còn ăn trái cây được nữa”.

Cổ thụ lại nói: “Ta cũng không còn thân cây, để cho cậu leo trèo như xưa nữa”.

Cậu bé nói: “Mình đã già quá rồi, không còn sức để leo nữa”.

“Mình không còn có gì có thể cho cậu nữa……., chỉ còn lại bộ rễ đang dần dần chết khô đi”, cổ thụ nước mắt lưng tròng nói.

Cậu bé nói: “Bao nhiêu năm đã trôi qua rồi, bây giờ tớ cảm thấy mệt mỏi lắm rồi, cái gì cũng không cần nữa, chỉ cần một chỗ để nghỉ ngơi thôi”.

“Được thôi! Cội rễ là nơi thích hợp nhất để ngồi nghỉ, đến đây, hãy ngồi xuống cùng mình nghỉ ngơi đi!”.

Cậu bé ngồi xuống, cổ thụ mừng đến chảy nước mắt……….

Bạn có thấy câu chuyện ấy quen thuộc không, đây chính là câu chuyện của bất kì ai, cây cổ thụ trong câu chuyện này chẳng phải chính là cha mẹ của chúng ta.

Lúc còn nhỏ, chúng ta thích được chơi đùa cùng cha mẹ…Sau khi lớn lên rồi, chúng ta liền rời xa họ, chỉ những lúc cần có điều gì đó hoặc khi gặp phiền não, chúng ta mới trở về bên cạnh họ.

Vậy mà cha mẹ chúng ta vẫn như cây cổ thụ kia, sẵn sàng đón nhận chúng ta, sẵn sàng cho đi tất cả những gì của bản thân để cố gắng hết sức khiến chúng ta vui lòng.

Bạn có thể cho rằng cậu bé đối với cái cây thật rất tàn nhẫn, nhưng phải chăng đây cũng chính là cách mà chúng ta đối đãi với ba mẹ mình.

Đời người quả thật là như vậy.

Xin các bạn hãy trân quý quãng thời gian ở cùng với ba mẹ, bởi vì sẽ có lúc: “Cây muốn yên mà gió chẳng ngừng, con muốn hiếu dưỡng nhưng ba mẹ đã không còn nữa rồi!”.

Tiểu Thiện, dịch từ cmoney.tw

(Tinh Hoa)
Một người đàn ông trẻ biết rằng bản thân không còn khả năng phụng dưỡng người mẹ già của mình, nên anh quyết định sẽ mang mẹ vào vùng núi gần nhà và bỏ lại ở trong đó.

núi sâu, mù lòa, cõng mẹ,
Một người đàn ông trẻ không còn khả năng chăm sóc mẹ nữa nên quyết định mang mẹ vào vùng núi gần nhà và bỏ lại trong đó. (Ảnh: Secret China)

Khi tối đến, anh nói với mẹ rằng anh muốn đưa bà ra ngoài đi dạo. Anh cõng bà trên lưng và đi lên con đường núi. Anh đi thật xa khỏi con đường mà trước đây họ đã từng đi qua, như muốn chắc chắn rằng bà sẽ không trở về nhà được nữa.

Một lúc sau nhìn lại, anh trở nên rất tức giận khi phát hiện mẹ mình đã bí mật thả những hạt đậu khô để đánh dấu tuyến đường, anh khóc: “Sao mẹ lại làm vậy chứ?” Bà mẹ nhẹ nhàng trả lời: “Đứa con khờ này, mẹ sợ rằng con sẽ bị lạc khi không còn mẹ dẫn đường cho con về nhà nữa.”

Quả táo con đưa mẹ 

Một người mẹ hỏi con trai 5 tuổi của mình: “Nếu con và mẹ bị lạc đường nhưng không có nước và chỉ có hai quả táo, con sẽ làm gì?“

Con trai của bà đã nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Con sẽ cắn vào mỗi quả táo một miếng.“

Mẹ của cậu thất vọng, nhưng không la mắng cậu. Bà hỏi cậu bé một cách nhẹ nhàng: “Con có thể cho mẹ biết tại sao con lại làm thế không?”

Nước mắt bà trào ra khi nghe cậu bé  trả lời: “Bởi vì con muốn đưa quả táo ngọt nhất cho mẹ.”

núi sâu, mù lòa, cõng mẹ,
Nước mắt bà trào ra khi nghe cậu bé trả lời: “Bởi vì con muốn đưa quả táo ngọt nhất cho mẹ.” (Ảnh: taopic.com)

 Đôi mắt của cô gái mù

Một cô gái mù không có gì trong cuộc sống hết, ngoại trừ một người bạn trai yêu thương cô hết mực.

Anh hỏi cô: “Vào ngày mà em có thể nhìn thấy được, em sẽ lấy anh chứ?“

Cô trả lời: “Vâng!” ngay lập tức.

núi sâu, mù lòa, cõng mẹ,
Khi anh rời đi, anh gửi cho cô một lời nhắn: “Hãy chăm sóc tốt cho đôi mắt của anh.” (Ảnh: Secret China)

Một ngày, cô nhận được tin từ bệnh viện rằng cô có thể được cấy ghép giác mạc. Giây phút mà cô bình phục, cô phát hiện ra bạn trai của mình bị mù. Khi anh ấy cầu hôn cô một lần nữa, cô từ chối vì anh là một kẻ mù lòa.

Lúc anh rời đi, anh gửi cho cô một lời nhắn: “Hãy chăm sóc tốt cho đôi mắt của anh.”

Thiên Long, theo Vision Times

(Tinh Hoa)

van hoa trung hoa

Ba nhân tám rõ ràng là 24, vì sao lại là 23? Câu chuyện Nhan Uyên và Khổng Tử sẽ cho bạn biết tại sao như vậy…

 Nhan Uyên ham học hỏi, tính tình tốt bụng, là một đệ tử đắc ý của Khổng Tử.

Một ngày nọ, trên đường đi làm việc, Nhan Uyên thấy một đám đông ồn ào trước cửa tiệm vải.

Anh bước đến hỏi, mới biết là đang có tranh chấp giữa người mua và người bán vải.

Chỉ nghe người mua hét lớn: “Ba nhân tám là 23, sao ông cứ đòi ta 24 đồng?”

Nhan Uyên đến trước mặt người mua, lễ phép nói:

“Vị đại ca này, ba nhân tám là 24, sao có thể là 23 được? Anh tính sai rồi, không nên cãi lộn ầm ĩ nữa”.

Người mua không phục, chỉ thẳng mặt Nhan Uyên nói: “Ai cần ngươi phân xử hay sao? Ngươi biết tính toán sao? Muốn phân xử chỉ có cách tìm Khổng phu tử, đúng hay sai hãy để ông ấy định đoạt! Đi, ta hãy tìm ông ấy để phân xử!”

Nhan Uyên đáp: “Được. Nếu Khổng phu tử nói anh sai, vậy xử lý sao?”

Người mua nói: “Nếu ta sai, hãy lấy đầu ta. Nhà ngươi sai thì sao?”

Nhan Uyên trả lời: “Nếu tôi sai, tôi sẽ từ quan”. Hai người đánh cuộc với nhau như thế, cũng đã tìm gặp được Khổng Tử.

Khổng Tử nói: “Ba nhân tám là 23”, Nhan Uyên lòng không phục.

Khổng Tử hỏi rõ tình huống, rồi quay sang Nhan Uyên cười nói:

“Ba nhân tám là 23 đó! Nhan Uyên, con thua rồi, lấy mũ quan xuống đem cho người ta đi!”

Nhan Uyên trước giờ chưa bao giờ cãi lại sư phụ.

Nghe Khổng Tử nói mình sai, anh đành tháo mũ xuống giao cho người mua kia. Người mua nhận mũ, đắc ý rời đi.

Đối với lời phân xét của Khổng Tử, Nhan Uyên biểu hiện là tuân theo, nhưng trong tâm lại không phục.

Anh cho rằng Khổng Tử già rồi đâm ra hồ đồ, liền không muốn ở lại học tập Khổng Tử nữa.

Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay lại lấy cớ nhà có việc muốn xin nghỉ học…

Khổng Tử rất rõ tâm tư Nhan Uyên, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.

Trước khi đi, Nhan Uyên quay lại cáo biệt Khổng Tử. Khổng Tử muốn Nhan Uyên trở về nhà bình an, cũng dặn dò hai câu:

“Ngàn năm cổ thụ không náu thân, sát nhân không rõ chớ động thủ”.

Nhan Uyên đáp lại một câu: “Con xin ghi nhớ”, rồi rời đi.

Trên đường về, gió thổi mây dâng, sấm rung chớp giật, trời muốn đổ mưa to.

Nhan Uyên tiến đến một cây đại thụ mục rỗng bên ven đường, muốn tránh mưa.

Anh đột nhiên nhớ lại lời Khổng Tử đã nói: “Ngàn năm cổ thụ không náu thân”…

Nghĩ thầm, sư đồ nhất tràng, anh nghe theo lời sư phụ, tránh xa khỏi cái cây rỗng.

Vừa rời đi không xa thì nghe một tiếng sấm, sét đã đánh tan cây cổ thụ kia.

Nhan Uyên kinh ngạc: “Câu đầu sư phụ nói đã ứng nghiệm sao! Chẳng lẽ ta còn có thể sát nhân ư?”

Khi về tới nhà thì trời cũng đã khuya. Không muốn kinh động người nhà, Nhan Uyên dùng bảo kiếm mang theo bên người để đẩy chốt cửa phòng nơi thê tử của anh đang ngủ.

Đến bên giường, sờ lại thấy hai người nằm hai bên giường. Nhan Uyên vô cùng tức giận, giơ kiếm định chém, lại nghĩ đến câu nói thứ hai của Khổng Tử: “Sát nhân không rõ chớ động thủ”, bèn đốt đèn lên xem, hóa ra một người là thê tử, người kia là muội muội của anh.

Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay trở lại, thấy Khổng Tử liền quỳ xuống nói:

“Sư phụ, hai câu người nói đã cứu ba người là con, vợ con và muội muội của con đó! Sao người lại biết trước chuyện sẽ xảy ra vậy?”

Khổng Tử có đúng là có thể nhìn trước được tương lai?

Hãy cùng xem tiếp…

Nhan Uyên cảm thấy kính phục sâu sắc, cũng đã biết được ẩn ý của Khổng Tử

Khổng Tử đỡ Nhan Uyên dậy và nói: “Ngày hôm qua thời tiết khô nóng, đoán chừng sẽ có cơn dông, nên ta nhắc nhở con: “ngàn năm cổ thụ không ai náu thân”, con lại mang khí bực trong người, trên thân đeo bảo kiếm, cho nên ta khuyên con “sát nhân không rõ chớ động thủ”!”

Nhan Uyên vừa vái lạy vừa nói: “Sư phụ liệu sự như thần, đệ tử mười phần kính nể!”

Mạng người quan trọng hay địa vị quan trọng?

Khổng Tử lại nói tiếp: “Ta biết rõ con xin phép về nhà nghỉ là mượn cớ, thật ra cho rằng ta đã già nên hồ đồ rồi, không muốn học ta nữa. Con nghĩ xem, ta nói ba nhân tám bằng 23 là đúng, con thua, bất quá là thua cái mũ quan kia, nếu ta nói ba nhân tám bằng 24 mới đúng, người mua kia thua, đây là một mạng người đó! Vậy con nói xem, chức vị quan trọng hay mạng người quan trọng hơn?”

Nhan Uyên bỗng nhiên tỉnh ngộ, quỳ gối trước mặt Khổng Tử mà thưa: “Sư phụ trọng đại nghĩa coi nhẹ tiểu tiết, đệ tử còn tưởng rằng Sư phụ vì lớn tuổi mà thiếu minh mẫn, đệ tử hổ thẹn vạn phần!”

20150730150022245

Từ đó về sau, bất luận Khổng Tử đi đến đâu, Nhan Uyên theo đến đó không rời sư phụ.

Câu chuyện này gợi cho tôi nhớ tới ca từ trong một bài hát tuyệt vời của Khắc Lý Lâm:

“Nếu như mất đi bạn, được cả thế giới cũng để làm gì?”

Cũng như vậy,

Đôi khi bạn tranh đấu giành được điều bạn cho là lẽ phải,

Nhưng điều mất đi có lẽ còn quan trọng hơn;

Luôn luôn phân rõ sự tình nặng nhẹ”.

Đừng gắng sức tranh giành, rồi sau hối hận không kịp!

Rất nhiều chuyện không cần tranh giành,

Lùi một bước biển rộng trời cao.

Hơn thua với khách hàng, thắng ấy cũng là thua (khi sản phẩm mới cần đổi mẫu, bạn sẽ biết)

Hơn thua với ông chủ, thắng ấy cũng là thua (cuối năm lúc đánh giá thành tích, bạn sẽ biết)

Hơn thua với người già, thắng ấy cũng là thua (người ta không để ý tới bạn đâu, bạn vẫn phải tự mình làm thôi)

Hơn thua với bằng hữu, thắng ấy cũng là thua (làm không tốt sẽ mất đi một người bạn)

Lá trà nhờ nước sôi mới có thể tỏa ra mùi hương thơm ngát,

Sinh mệnh vượt qua bao trắc trở, mới để lại tiếng thơm cho đời…

Hiểu được điều đó sẽ luôn luôn cảm ơn cuộc đời… vậy là hạnh phúc nhất đấy.

Giáo dục là một vấn đề vô cùng trọng yếu!

Bất luận điều gì chưa rõ, hãy cùng nhau bàn bạc giải quyết.

Nếu không, sai một niệm có thể sẽ hỏng một đời…

Thật là những suy nghĩ sâu sắc!

Theo cmoney.tw
Nam Quân biên dịch

(Đại Kỷ Nguyên VN)
Kính Phật xuất tại tâm, vạn nén hương thắp lạy Phật sao sánh bằng tín tâm không thể lay chuyển.

tín tâm, Phật gia, chí thành chí thiện, bồ tát, Bài chọn lọc,
Một bao tàn hương không bằng đồ tể buông đao chính là như thế, Thiện tâm ngoài phó xuất còn phải trải qua thử thách để thấy rõ Chân tâm, chí thành chí thiện mới gặp được Phật vậy.

Cách đây rất lâu có một đôi vợ chồng già, một đời thắp hương bái Phật, tuyên giảng điều thiện, tàn hương thắp cho chư Phật, Bồ Tát tích góp lại đã được một bao tải. Hai vợ chồng tuổi tác ngày cao nên thương lượng với nhau rằng: “Chúng ta thành tâm đến như vậy, tàn hương đã được một bao tải rồi, vậy giờ hãy đi sang Tây Thiên gặp Phật Tổ, vác theo bao tàn hương để bày tỏ lòng thành, nhất định có thể gặp được”.

Thế là hai vợ chồng thu dọn nhà cửa, mang theo tàn hương xuất phát.

Đi được vài ngày, hai vợ chồng nhìn thấy một anh đồ tể đang chuẩn bị giết mổ heo, hai vợ chồng liền nói với anh rằng: “Anh giết mổ heo là không tốt, sẽ tạo nghiệp sát sinh”.

Anh đồ tể nhìn họ rồi mới cất lời hỏi: “Ông làm cái gì vậy, trong túi đựng gì thế kia”.

Hai vợ chồng nói: “Chúng tôi là tín đồ của Phật, cả đời thắp hương cho Phật, tàn hương đã được cả một bao tải rồi, vậy nên chúng tôi muốn đem theo tàn hương này để đi gặp Phật Tổ”.

Đồ tể vừa nghe xong liền vứt bỏ dao, hai tay cung kính hợp thập nói: “Gặp được Phật Tổ thì tốt quá, cầu xin ông bà hãy dẫn tôi đi cùng, tôi cũng muốn được gặp Phật Tổ”.

Hai vợ chồng già nói: “Cậu muốn đi gặp Phật Tổ, nhưng Phật Tổ không nhất định là muốn gặp cậu đâu, vì cậu là người giết mổ heo mà”.

Anh đồ tể van xin, nói: “Tôi sẽ không giết mổ heo nữa, tôi chỉ muốn được thấy Phật Tổ thôi, tôi không sợ gian nan vất vả, tôi có thể vác bao tàn hương giúp ông bà, chỉ cần ông bà chịu dẫn tôi đi cùng, thì có sai tôi làm gì cũng được”.

Hai vợ chồng bàn với nhau một lúc, rồi nói: “Vậy thì cậu hãy vác bao tàn hương giúp chúng tôi vậy, dù sao đến lúc đó, nếu Phật Tổ không chịu thu nhận cậu, thì cậu cũng đừng oán trách chúng tôi”.

Anh đồ tể nói: “Tôi đã thành tâm hướng thiện rồi, ông bà là những người đại thiện đã tín phụng Phật cả đời rồi, chỉ cần đi theo ông bà thì nhất định sẽ gặp được Phật Tổ”.

Thế là ba người cùng tiếp tục đi về hướng Tây.

Đi mãi đi mãi, cuối cùng hai người họ đã đến được chân trời, một con sông lớn chắn ngay đường đi. Nghe người ta nói phía bên kia bờ sông chính là thế giới thiên quốc, qua sông là có thể gặp được chư Phật, chư vị Bồ tát, nhưng con sông này ngay cả lông ngỗng cũng đều không nổi lên được, không biết được là nó rộng bao nhiêu, và sâu bao nhiêu, dùng cái gì để qua sông đây?

Ba người bắt đầu quỳ xuống, thắp hương cầu nguyện, xin Bồ Tát chỉ đường dẫn lối. Một hồi lâu, trên không xuất hiện hào quang sáng chói, Bồ Tát hiện ra nói rằng: “Các ngươi thành tâm hướng Phật, Phật Tổ đều biết hết cả”.

Bồ tát vung nhẹ bàn tay, một trái cà lấp lánh ánh vàng kim từ trên không trung rơi xuống trước mặt ba người, lại nói: “Ai có thể nấu chín quả cà này, Phật sẽ độ người đó đến thế giới thiên quốc của người, hưởng trọn phúc lành”.

Nói xong, Bồ Tát liền biến mất, ba người bái lạy rồi cầm quả cà lên tay xem thử, trong lòng lập tức nguội lạnh một nửa, quả cà làm bằng vàng ròng, sao lại có thể nấu chín được chứ?

Hai vợ chồng già vừa khóc vừa nói: “Vàng tất nhiên là rất có giá trị nhưng làm sao mà nấu chín được đây, mà không nấu chín thì lại không gặp được Phật Tổ… Chúng tôi cả đời thắp hương bái Phật, tích đức hành thiện, lại còn dầm mưa dãi nắng, ăn gió nằm sương không quản nghìn dặm xa xôi đến đây, lẽ nào chỉ vì một quả cà bằng vàng hay sao?”.

Hai vợ chồng khóc lóc mỗi lúc một thương tâm, lúc này anh đồ tể đứng dậy an ủi rằng: “Hai lão nhân gia đừng khóc nữa, nếu Bồ Tát đã bảo chúng ta nấu chín thì nhất định là có thể nấu chín được, chúng ta hãy mau mau bắt nồi lên, rồi kiếm thêm nhiều củi để nấu đi”.

Hai vợ chồng vừa nghe qua, thấy cũng có lý: “Cũng đúng đấy chứ, nếu Bồ Tát đã nói vậy rồi thì chúng ta hãy cùng nhau nấu đi”.

Thế là ba người bắt đầu nhặt củi nấu quả cà này, lần nấu này chính là ba ngày hai đêm, không ngừng nhặt củi thêm nước, nhặt củi thêm lửa, ba người đều mệt đến không còn chút sức lực nào nữa.

Đến đêm thứ ba, thấy quả cà vẫn chưa chín, lúc này hai vợ chồng già bắt đầu nản lòng, oán trách rằng: “Chúng tôi biết bao năm nay, bái Phật tín Phật, Phật nếu không gặp chúng tôi thì hãy trực tiếp bảo chúng tôi trở về là được rồi, cớ sao lại giễu cợt chúng tôi như thế? Quả cà bằng vàng sao lại có thể nấu chín được chứ?”.

Nói xong, hai người quay sang anh đồ tể, bảo rằng: “Tôi thấy quả cà này chẳng thể không nấu chín được đâu, chúng tôi cũng không làm nổi nữa rồi, chúng tôi phải nghỉ ngơi rồi trở về đường cũ đây”.

Anh đổ tể vừa cho thêm nước vừa nói: “Có thể nấu chín được mà, có thể nấu chín được mà, cần phải tiếp tục kiên trì, có lẽ một lát sau sẽ được thì sao”.

Hai vợ chồng cười nhạt một cái, rồi tức giận nói: “Vậy thì cậu nấu một mình đi, chúng tôi đã sống đến từng tuổi này rồi vẫn chưa từng nghe nói ai có thể đem vàng nấu chín bao giờ, nếu cậu nấu chín thì cậu đi gặp Phật Tổ đi, còn chúng tôi thì không được. Chúng tôi đã tích cóp một bao tải tàn hương, vậy mà lại không bằng một tên đồ tể giết mổ heo như cậu hay sao? Chúng tôi đều không nấu chín được, còn cậu nấu chín được sao, thật là không biết tự lượng sức mình”.

Anh đồ tể không chút dao động, nói: “Bồ tát đã nói là nấu chín được thì nhất định có thể, tôi nhất định có thể nấu chín quả cà này”. Rồi anh tiếp tục cố gắng cho thêm củi vào.

Hai vợ chồng già dần dần ngủ say mất, khi trời vừa sáng, anh đồ tể lớn tiếng kêu lên: “Mau đến xem này, mau đến xem này, quả cà đã chín rồi này, lần này có thể gặp được Phật Tổ rồi”.

Hai vợ chồng bò dậy đến xem thử, quả cà bằng vàng quả nhiên đã chín mềm rồi, nhìn thấy bộ dạng vui mừng của anh đồ tể, hai vợ chồng vừa tức vừa oán hận lại vừa tiếc nuối, cầm lấy quả cà liền ném thẳng xuống sông, căm tức nói rằng: “Một bao tải tàn hương của chúng tôi mà còn không gặp được Phật Tổ, đồ tể còn muốn gặp Phật tổ sao? Quả cà không còn nữa, xem ngươi lấy gì để đi gặp”.

Anh đồ tể vừa nhìn thấy quả cà bị ném xuống sông, kêu lớn một tiếng: “Mau vớt lấy quả cà”, một đầu lao xuống lòng sông sâu không thấy đáy, hai vợ chồng già  kinh ngạc đến ngây người trước hành động của anh đồ tể, vì quả cà mà ngay cả tính mạng anh cũng không cần, dám lao xuống sông.

Hai người quan sát rất lâu cũng không thấy anh đồ tể nổi lên, nên khẳng định là anh đã bị chết đuối rồi, họ đang suy nghĩ như thế, bỗng nghe thấy trên không trung, nhạc trời réo rắt, Bồ Tát hiện thân chỉ tay về phía con sông, nước sông lập tức tản ra, lại thấy anh đồ tể trong nháy mắt biến thành kim thân Đại La Hán, Pháp tướng trang nghiêm, theo sau Bồ Tát, chân cưỡi trên áng mây lành mà đi.

Một bao tàn hương không bằng đồ tể buông đao chính là như thế, Thiện tâm ngoài phó xuất còn phải trải qua thử thách để thấy rõ Chân tâm, chí thành chí thiện mới gặp được Phật vậy.

Tiểu Thiện, dịch từ Epoch Times

(Tinh Hoa)